Công ty tôi đang thực hiện hợp đồng với một đối tác khá lâu năm ở Malaysia. Vì là lâu năm nên tất cả mọi việc đều do những nhân viên cấp dưới chăm sóc và thực hiện lâu nay mọi việc diễn ra khá tốt đẹp.
Anh tổng giám đốc công ty đối tác là bạn đồng niên, quan hệ công việc ban đầu do chính chúng tôi thiết lập. Sau tôi giao cho bộ phận kinh doanh chỉ một người chịu trách nhiệm còn phía đối tác vì là công ty phát triển khá nhanh nên có khá nhiều phòng ban và chi nhánh khắp nhiều nước.
Phi vụ làm ăn vừa rồi là hợp đồng 3 bên giữa công ty tôi, công ty anh và một đối tác phía Hongkong khác. Bình thường như các lần khác công việc thuận lợi. Đợt này là một số sai sót trong khâu chuyển giao nội bộ công ty anh.
Các bộ phận đã phối hợp với rất nhiều sai sót gây nên nguy cơ phạt hợp đồng mỗi ngày mất mấy ngàn USD. Nhân viên của bên anh ấy chỉ báo lại với rất nhiều thiếu sót và đổ lỗi cho các bên còn lại của hợp đồng. Anh ấy quyết định cho dừng mọi thứ và định kéo nhau ra tòa, ai sai người ấy phải chịu trách nhiệm.
Nhận thấy sự việc kéo dài phức tạp và nguy cơ phải ra tòa rất mất thời gian, hơn nữa rõ ràng là có rất nhiều sai sót từ phía công ty anh ấy nên ra tòa tôi chắc công ty anh ấy sẽ thua. Tôi gọi cho anh để bàn việc này thì được biết anh ấy chỉ vì nghe nhân viên báo lại là các bên đang ép bên anh ấy nên anh ấy tức và để kéo sự việc ra tòa, thua anh ấy tự chịu, anh ấy không sợ tốn kém tiền.
Sau khi nghe tôi phân tích thiệt hơn thì anh ấy tỉnh ra và ra lệnh nhân viên lập tức khắc phục sự cố. Khá may mắn là vụ việc xử lý kịp thời tránh phát sinh phạt mỗi ngày mất mấy ngàn USD mà nguy cơ kiện tụng kéo dài hàng tháng.
Trong kinh doanh, mục tiêu nên là lợi nhuận, lợi ích chung của doanh nghiệp, sự tự ái cá nhân có thể đẩy doanh nghiệp đến nguy hiểm.
Chia sẻ của Tri Quang La